[LN] ∞ Chương 32 ∞

0ba2bf7c9d7cf47ebcd5d1727d3a600f306e4c9633308-QHusP2_fw658_1

Chương 32: Muốn cùng với em

Edit: Tịch Liêu

Hai người ôm nhau nói chuyện một lúc. Hiện tại mỹ nhân trong ngực, nếu như ngồi trong lòng mà vẫn không làm loạn, khẳng định hắn không phải là đàn ông. Tay chạm làn da vô cùng mềm mại, Cố Hành Lương cảm thấy trái tim mình như đập mạnh hơn. Không hiểu tại sao lại nhớ đến giấc mộng xuân ngày đó. Trong lòng càng thấy khô nóng.

Mà cái tên đần độn này, khi nói chuyện còn không biết sống chết mà sờ trái cổ của hắn. Lần này hoàn toàn chọc giận Cố Hành Lương. Hắn liền xoay người đem Ngôn Chi Hòa đặt ở dưới thân.

Hô hấp nóng bỏng, ánh mắt dọa người. Nhìn Ngôn Chi Hòa nói: “A Hòa….Em không cần sợ, anh sẽ không…..sẽ không….Chỉ là muốn hôn nhẹ em.”

Ngôn Chi Hòa rất ít khi nhìn hắn như vậy, trái cổ chuyển động lên xuống, không dám cử động. Nét mặt chịu đựng. Ngôn Chi Hòa nhỏ tiếng nói: “Chỉ….chỉ được hôn nhẹ…..”

Âm thanh cuối cùng cũng bị Cố Hành Lương nuốt vào trong miệng.

Gãi không đúng chỗ ngứa rất khó chịu, ngược lại làm như thế càng bực bội hơn. Cố Hành Lương liều mạng hôn, lấy tay xoa thân thể cách một cái áo tắm.Tay kia dời đến mông của cô, cố sức nâng lên nâng xuống chạm vào bộ phận đang chịu đau đớn và nóng rực của mình, thậm chí còn không biết xấu hổ mà làm theo động tác kia….. Dùng sức động mấy cái đến nghiện.

Ngôn Chi Hòa cảm thấy chỗ kia cực kỳ khó chịu, chỉ mong việc tra tấn này có thể kết thúc nhanh.

Cố Hành Lương cắn môi cô nói: “Không được lộn xộn.” Nói xong còn kéo tay Ngôn Chi Hòa tìm kiếm phía dưới.

Đợi Ngôn Chi Hòa phát hiện được điều gì thì tay đã chạm phải vật cứng rắn nóng rực kia, xấu hổ muốn rút tay lại. Cố Hành Lương lúc này sao có thể buông tay cô ra, thở hổn hển, khàn giọng nói: “A Hòa, A Hòa của anh ngoan. Tin anh, anh…..” Lôi kéo tay Ngôn Chi Hòa bao bọc vật cực đại của hắn lên xuống.

Ngôn Chi Hòa chưa bao giờ trải qua những việc này, hiện tại chỉ hận không thể tìm cái hố nhảy vào. Tay đã mỏi nhừ mà hắn vẫn còn chưa chịu kết thúc? Ngôn Chi Hòa xấu hổ đến muốn khóc.

Cố Hành Lương thoải mái đến muốn khóc. Tay cô nhỏ bé mềm mại như không có xương, gắt gao nắm lấy mình, cảm giác này thực sự thoải mái vô cùng.

Rất lâu sau đó, Cố Hành Lương đột nhiên dùng sức đè ép cô, cổ họng phát ra tiếng thở gấp nặng nề. Trên tay Ngôn Chi Hòa dính chất trắng nhớt nóng hổi, tay cô run lên. Tốt xấu gì cô cũng là y tá, đương nhiên biết cái đó là gì.

Cố Hành Lương đang đè cô hơi thở từ từ bình thường lại, thân thiết nhìn cô hôn một cái, cười thỏa mãn nói: “A Hòa, anh rất thoải mái.”

Sắt mặt Ngôn Chi Hòa đỏ như muốn chảy máu, đẩy hắn ra nói: “Đứng lên, nặng muốn chết.”

Cố Hành Lương ngồi dậy, nhìn tay Ngôn Chi Hòa, cười mờ ám, đưa khăn lông cho cô lau tay.

Ngôn Chi Hòa nhìn trên áo choàng tắm có dính của hắn, bèn lấy khăn mặt, lau sạch. Cố Hành Lương cười tủm tỉm nhìn cô.

Nhìn hắn cười đáng ghét như vậy. Ngôn Chi Hòa duỗi chân đá hắn một cước. Cố Hành Lương tránh được, còn cúi đầu hôn lên bắp chân của cô.

Thấy áo choàng tắm dính thứ kia, lại thấy không được tự nhiên, Ngôn Chi Hòa xuống giường tìm cũng không thấy có áo choàng tắm khác. Nhìn Cố Hành Lương tức giận nói: “Cởi áo choàng tắm cho em.”

“Cái gì?”

“Cho em.” Nói xong còn tự mình cởi áo tắm Cố Hành Lương.

Cố Hành Lương nhìn cô cởi áo tắm mình, vẻ mặt vô cùng cưng chiều. Còn không quên trêu ghẹo cô: “A Hòa có phải cũng có cảm giác hay không? A Hòa chủ động như vậy thật khiến bổn thiếu gia vui vẻ.”

“Hừ.” Ngôn Chi Hòa nhéo hắn, cầm áo tắm từ trên người Cố Hành Lương tuột xuống, đỏ mặt không dám nhìn hắn, nhưng vẫn không cẩn thận nhìn thấy vật kia. Vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, thay áo tắm.

Nhiệt độ cơ thể hắn vẫn còn, trên người còn là mùi hương quen thuộc. Giống như hắn đang ôm mình vậy, loại cảm giác này khiến cô không khỏi run lên mấy cái.

Cũng không thể để hắn trần truồng như vậy, Ngôn Chi Hòa ném áo tắm bị đổi cho hắn, nói: “Mau mặc vào đi.”

Cố Hành Lương nhìn áo tắm, cố ý thất vọng nói: “Thì ra A Hòa không muốn làm chuyện vợ chồng với anh, thật là buồn quá.”

Ngôn Chi Hòa cũng không để ý đến hắn, đỏ mặt kéo chăn đắp, còn bọc thật kín chuẩn bị ngủ.

Cố Hành Lương lôi kéo chăn, nói: “Ngủ?”

Ngôn Chi Hòa không nhúc nhích.

Cố Hành Lường nhẹ cười, giật mạnh chăn lên rồi nhanh chóng chui vào. Dùng cả tay lẫn chân ôm chặt lấy cô.

“Anh làm gì vậy? Buông em ra, như vậy nóng lắm.” Ngôn Chi Hòa cố gắng đẩy hắn ra, lại đụng phải lồng ngực rắn chắc, “Anh…Anh tại sao lại không mặc quần áo? Mau mặc quần áo vào.”

“Không được cử động, cũng không được ầm ĩ, bằng không sẽ làm thật đấy. Ngủ.”

Quả nhiên Ngôn Chi Hòa không dám cử động nữa, ngoan ngoãn để mặc hắn ôm.

Buổi sáng ngày hôm sau, Ngôn Chi Hòa vừa thẹn vừa xấu hổ thức dậy. Ngược lại Cố Hành Lương rất sảng khoái. Ngôn Chi Hòa dẫn Cố Hành Lương đi ăn bánh ăn sáng rồi mới lái xe về D thị.

Bởi vì buổi chiều Cố Hành Lương có một cuộc hội nghị quan trọng phải tham dự liền trực tiếp đưa Ngôn Chi Hòa về nhà.

“Ngày mai tan ca sẽ đến đón em.”

“Nếu có chuyện gì thì cũng không qua đón em mỗi ngày đâu. Bệnh viện chỉ cách nhà hai mươi phút đi bộ, anh lại đi hết nửa thành phố đến đón em, như vậy rất mệt.”

“A Hòa.” Cố Hành Lương kéo tay cô, nói: “Anh rất vui, A Hòa quan tâm anh như vậy. Nhưng mà mỗi ngày chỉ có thể gặp nhau vào buổi tối, nếu ây giờ lại không đến đón em, chúng ta sao có thể gọi là yêu nhau. Không thấy em anh sẽ ăn không ngon, ngủ không yên, ngay cả uống nước cũng không trôi. Hơn nữa, anh không thích A Hòa của anh được người đàn ông khác chú ý.”

Người đàn ông nhỏ mọn, vẫn còn nhớ chuyện lần trước cô và bác sĩ nói chuyện với nhau.

“Biết rồi.” Ngôn Chi Hòa xuống xe, khoát tay áo nói: “Lái xe cẩn thận.” Sau đó lên lầu.

Buổi tối, Cố Hành Lương bị mẹ gọi về nhà ăn cơm. Cố Vinh Huy đã ở nhà. Gần đây Cố Vinh Huy có vẻ nhàn rồi, mỗi lần về nhà đều thấy ông thảnh thơi xem báo, trong tay còn cầm trái cây Lí Mĩ Ngọc đưa cho.

Cố Hành Lương cởi áo khoác, tùy tiện cầm ô mai bỏ vài miệng, thật là khó ăn.

Lí Mĩ Ngọc vỗ tay con mình, nói: “Đi rửa tay trước đi, bẩn chết được.”

Cố Hành Lương nhìn thoáng cha mình, nói: “Gần đây ngài có vẻ nhàn rồi nhỉ.”

Ánh mắt Cố Vinh Huy không rời tờ báo, nói: “Sao có thể so với Cố thiếu, bận rộn đến nỗi không muốn trở về nhà. Nếu mẹ anh không gọi điện thoại mời anh về, xem ra anh cũng chẳng trở lại.”

“Không phải hôm nay muốn trở về để giáo huấn con chứ. Không có việc gì, hôm nay tâm trạng con rất tốt, cứ nói thỏa thích.” Cố Hành Lương cười cười.

“Xú tiểu tử, nói chuyện không đàng hoàng gì cả.” Lí Mĩ Ngọc nhéo con mình.

“Mẹ con đã ba mươi rồi, đừng có lúc nào cũng dạy dỗ con như con nít vậy.”

“Con cũng biết cọn ba mươi sao, vậy còn để nhắc nhở. Được rồi được rồi, ăn cơm. Hôm nay mẹ có hầm canh.”

Vẻ mặt Cố Hành Lương khó xử, nói: “Hay là để cha uống đi, con chỉ nhận tấm lòng thôi.”

Lí Mĩ Ngọc vẫn múc cho Cố Hành Lương một chén canh, Cố Hành Lương nhìn cha mình ngồi đối diện, sắc mặt vô cùng tự nhiên uống canh, còn cười nói với Lí Mĩ Ngọc: “Canh rất ngon tay nghề có tiến bộ.”

“Thật vậy chăng, thật vậy chăng?” Lí Mĩ Ngọc cười hỏi.

Cố Hành Lương chịu không nổi, tuổi ba mẹ cộng lại cũng đã hơn trăm tuổi, mà suốt ngày lại buồn nôn như thế.

Lí Mĩ Ngọc lườm con mình, nói: “Còn không mau uống đi, nguội bây giờ.”

Cố Hành Lương nếm thử một miếng, rất tanh lại còn mặn nữa. Lại liếc mắt nhìn cha mình, lại uống hết một chén, cũng thật làm khó cho ông. May mà A Hòa nấu ăn ngon, nếu không…nếu không tương lai hắn phải học nấu ăn mất.

Lí Mĩ ngọc dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn con, giống như đang hỏi thế nào?

Cố Hành Lương bĩu môi, không chừa mặt mũi nói: “Quá khó uống.”

“Nói bậy. Tại sao cha con lại nói uống ngon.”

“Vị giác của ông ấy có vấn đề.”

Lí Mĩ Ngọc bị con đả kích. Mặc dù Cố Vinh Huy không nói gì, nhưng lại dùng hành động chứng minh, canh rất ngon. Ông uống tám chén liền.

“Đúng rồi, nghe nói hiện tại An Dung đang làm ở công ty con phải không?” Lí Mĩ Ngọc hỏi.

“Hình như vậy, con cũng không rõ lắm.” Cố Hành Lương không khỏi nhíu mày.

“Tại sao lại không rõ? Không phải nói đó là công ty của con sao?”

“Đúng là công ty của con, nhưng người cũng không phải của con, làm sao con biết cô ta làm gì.”

Lí Mĩ Ngọc nhìn ông chồng nhà mình, sau đó sâu xa hỏi: “Con trai, nói mẹ nghe, có phải con không thích An Dung không?”

Cố Hành Lương nhíu mày cười nói: “Khi nào thì con nói thích cô ấy?”

Lí Mĩ Ngọc nghĩ nghĩ nói: “Không đúng hả, mẹ nhớ trước đây quan hệ hai đứa rất tốt. Con với mấy người bạn đi chơi luôn mang theo nó, sau khi con ra nước ngoài học, nó cũng vội vàng đi theo, còn học cùng một trường, một ngành với con. Khi đó, mẹ với mẹ của An Dung còn nói đùa, sau này hai đứa sẽ ở cùng một chỗ.”

“Chuyện này có nói lên việc con thích cô ấy đâu? Rõ ràng là cô ấy tự nguyện, còn mẹ thì nhiều chuyện mà thôi.” Cố Hành Lương nói.

“Cha thấy đứa nhỏ nhà họ Mộ rất tốt. Dù là gia thế hay nhân phẩm cũng không tệ, so với những người con quen bên khá cũng khá hơn.” Cố Vinh Huy mở miệng nói.

“Thật là càng nói càng quá đáng.” Cố Hành Lương không kiên nhẫn, về nhà toàn nghe bọn họ nói về Mộ An Dung, hắn cảm thấy như vậy đối với A Hòa không công bằng. Vì thế thẳng thắn nói: “Con đã có bạn gái, hai đứa biết nhau đã nửa năm, gọi là Ngôn Chi Hòa. Đợi khi nào có thời gian con sẽ đưa cô ấy về. Hơn nữa, con cũng đã quyết định, sau đó sẽ kết hôn với cô ấy.”

Cố Vinh Huy ném chiếc đũa trong tay, tức giận nói: “Hồ đồ. Người phụ nữ đó đã cho con ăn bùa mê thuốc lú rồi à. Mới quen nhau có vài ngày đã đòi kết hôn.”

Lí Mĩ Ngọc chạy đến ngăn Cố Vinh Huy nói: “Xảy ra chuyện gì sao lại đòi kết hôn.” Sau đó lại nhìn về phía con mình hỏi: “Cô gái đó làm nghề gì?”

“Là y tá. Thật ra mẹ đã từng gặp, lần trước con bị tai nạn nằm bệnh viện, chính cô ấy đã chăm sóc con.”

Lí Mĩ Ngọc nhớ lại nhưng cũng không ấn tượng lắm.

“Hừ, vừa nghe đã biết là người phụ nữ có tâm tư. Lợi dụng cơ hội tiếp cận con, loại phụ nữ đó cha đã thấy nhiều rồi.” Cố Vinh Huy khinh thường nói.

“Cha chưa gặp qua cô ấy thì dựa vào cái gì nói cô ấy như vậy. Ai tốt ai xấu con có thể phân biết được. Cũng không như cha, phán đoán bừa bãi.” Ai cũng không được nói Ngôn Chi Hòa không tốt, dù cho người đó là cha mẹ của hắn.

~~~ Hết chương 32 ~~~

Advertisements

2 thoughts on “[LN] ∞ Chương 32 ∞

Nhà do ta mở, truyện do ta đào, đọc truyện xong nhớ CMT nha ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s