[ĐDTH] ღ Chương 24 ღ

1d2d03dce66432d46a686de008260cd92c34412b2348d-Y8Zxmk_fw658

Chương 24

Edit & Beta: Tử Dạ Tịch Liêu

Giọng nói của hắn rất lạnh nhạt, Tú Xuân tưởng tượng nếu để cho hắn nghe xong câu chuyện đó không biết sắc mặt hắn như thế nào, trong lòng bỗng chột dạ. Hít thở thật sâu, cuối cùng nói: “Việc này có liên quan đến Lý thế tử cháu ngài….” Vừa nói vừa chú ý biểu hiện của hắn. Thấy một bên mặt của hắn vẫn úp xuống, tuy chỉ nhìn thấy một nửa, nhưng rõ ràng có thể biết hắn đang thả lỏng người.

Hiển nhiên là do động tác trên tay của mình khiến hắn thoải mái — nàng ra sức xoa bóp, sau đó nói: “Là như vầy, mấy ngày trước ta đến một chi nhánh của Kim Dược Đường ở thành nam, không ngờ lại gặp được Lý thế tử……….”

Đại khái nàng đem chuyện đó nói lại một lần. Nói mình bị Lý Trường Anh cưỡng ép lên xe ngựa, dồn vào đường cùng, thấy hắn sắp xxx mình, nhìn hắn lần nữa, thấy hắn vẫn nhắm mắt bất động, trong lòng không khỏi buồn phiền, chẳng lẽ mình nhìn đã lầm người, nói không chừng Ngụy vương với tên Lý Trường Anh kia cùng một loại người? Tự nhiên nàng cảm thấy lạnh cả người. Động tác trên tay ngừng lại. Chỉ là lời vừa nói ra sao có thể thu hồi lại? Khó khăn hít thở, miễn cưỡng nói tiếp: “Ta thấy tình thế nguy cấp, lại không còn cách nào khác, đầu óc khi đó mơ mơ màng màng, cũng không hiểu sao, liền….liền nghĩ đến ngài……..”

Nàng nói tới đây, rốt cục Tiêu Lang cũng mở mắt, xoay người ngồi dậy. Mặc dù thấy hắn vẫn không mở miệng, nhưng đang nhìn mình, ánh mắt cũng không kinh ngạc hay cái gọi là bị mạo phạm đến tức giận, mới vừa rồi trong lòng còn nguội lạnh bây giờ lại bắt đầu thấy ấm áp. Liếc hắn một cái, ấp a ấp úng nói: “Ta liền nói với hắn, nói……”

“Nói cái gì?”

Tiêu Lang không đứng đắn cúi đầu, sắc mặt dường như lộ ra vẻ nghịch ngợm. Tuy rất ngắn ngủi nhưng Tú Xuân vẫn nhạy bén phát hiện được, như được cổ vũ, liền thốt ra: “Ta nói ta đã là người của ngài……”

Lời kia vừa thốt, nàng thấy hắn nhíu mày, liền giải thích: “Điện hạ, ngài trăm ngàn lần đừng tức giận, cũng không nên hiểu lầm. Ta biết ta nói như vậy đối với ngài mà nói là vô cùng mạo phạm, nhưng thật sự ta không cố ý, lúc đó ta thật sự không còn cách nào hết. Lý thế tử kia làm đầu óc ta trống rỗng, cũng không biết sao lại nói ra như vậy. Nếu lúc ấy ta không nói như thế, hiện tại chỉ sợ cái mạng cũng không còn. Ta hiểu là ta làm bẩn thanh danh của ngài, trong lòng ngài chắc cũng không dễ chịu, tội ta càng nặng hơn. Suy đi nghĩ lại, ta thấy vẫn nên chủ động nhận tội với ngài thì tốt hơn. Nếu điện hạ muốn trách phạt ta, ta tuyệt đối không có ý kiến.”

Tú Xuân cảm thấy lúc này nếu nàng quỳ xuống, nói không chừng càng có thể khiến hắn thông cảm. Chỉ là nhất thời chân không quỳ được. Nói xong còn từ chỗ mình ngồi đứng lên, khoanh tay chờ phản ứng kế tiếp của hắn.

Dựa theo suy nghĩ của nàng, sau khi nghe xong, hắn sẽ tức giận mà quở mắng mình, chờ khi hắn bình tĩnh lại, tâm tình sẽ khá hơn. Nàng đã chuẩn bị kỹ càng — không nghĩ tới Ngụy vương ngồi đối diện nghe nàng nhận tội xong, khoanh tay liếc nhìn nàng, khóe môi cong lên, tiếp theo nói ra hai câu mà lúc trước dù nàng nghĩ thế nào cũng không thể tưởng tượng được: “Không sao cả.”

Tú Xuân ngây ngẩn cả người.

Làm sao có thể. Tự nhiên nhẹ nhàng như vậy mà qua cửa sao?

Nàng ngơ ngạc nhìn Tiêu Lang, Tiêu Lang chợt ý thức được lời nói của mình chút không ổn, rất dễ để người khác hiểu lầm nghĩa khác, lập tức sửa lại: “Ta cũng không ngại……” Câu này còn chưa nói xong, lại cảm thấy không đúng, dừng lại lần thứ hai.

Cuối cùng Tú Xuân cũng hoàn hồn lại, lập tức nghe được câu thứ hai của Tiêu Lang theo nghĩa khác, lại thấy hắn vội vội vàng vàng ngừng lại, vẻ mặt giống như đang lúng túng, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng buồn cười, nhìn về phía hắn, vô tình bắt gặp ánh mắt hắn nhìn sang đây, trong mắt hai người dường như đều có ý cười mơ hồ thấy được, một lát sau như kíp nổ, cuối cùng cả hai cùng bật cười.

Nụ cười này, lập tức làm tan bất an và xấu hổ thành mây khói, bầu không khí lúc này cũng vì thế mà dễ chịu hơn.

Tú Xuân thở dài, nhân cơ hội này thành khẩn nhận lỗi: “Điện hạ, thật sự là lúc ấy ta hồ đồ, dưới tình thế cấp bách như vậy chỉ có thể đem điện hạ ra làm bùa hộ mệnh. Khẩn cầu điện hạ đại nhân đại lượng, không so đo với ta. Sau này ta sẽ không liều lĩnh như vậy nữa.”

Tiêu Lang không cười nữa, khẽ lắc đầu.

“Việc này ngươi không cần lo lắng. Thật ra ngày hôm sau Trường Anh đã chạy đến đây nói ta biết. Ta đã xử lý hắn, sau này không được đến trêu chọc ngươi nữa. Lỡ như hắn không nhớ mà còn đến tìm ngươi, ngươi cứ nói ta biết. Ta nhất định sẽ xử tội hắn.”

Tú Xuân liền cảm thấy choáng váng. Nói nửa ngày, thì ra người ngu dốt chính là mình.

Hắn đã sớm biết việc này, hai ngày gặp mặt cũng cẩn thận làm như không có chuyện gì. Một mặt, là do hắn xuất phát từ ý tốt, không muốn làm mình xấu hổ nhưng mặt khác, cũng cho thấy hắn là người thâm trầm…. Nếu không phải đêm nay nàng chủ động nhận tội với hắn, về sau gặp mặt, chẳng phải hắn vẫn tỉnh bơ, xem như mình đang diễn trò khỉ trước mặt hắn chứ?

Tú Xuân liền cảm thấy hơi thất bại, đứng ở trước mặt hắn, đứng cũng không được, ngồi cũng không xong, từ đầu đến cuối không thấy thoải mái. Đang khó chịu, cửa phía sau đột nhiên bị đẩy ra, Phượng cô cô đi vào, thấy hai người, một đứng, một ngồi, đều không nhúc nhích, trong mắt liền hiện ra vẻ nghi ngờ, lập tức cười nói: “Đã trễ rồi, Đổng Tú tiên sinh lại đợi ở đây cả đêm nên ta đã sai người chuẩn bị đồ ăn khuya cho ngài. Chờ chút nữa là có thể qua ăn.”

Tú Xuân vội cự tuyệt nói: “Cũng sắp xong rồi. Chờ xíu nữa ta đi rồi. Xin điện hạ ngài nằm ngửa xuống lại.”

Tiêu Lang liếc mắt nhìn nàng, nghe theo lời nàng nằm xuống. Tú Xuân cầm một chân của hắn, làm động tác quỳ gối, phối hợp duỗi đầu gối bị cong, xoay trong, xoay ngoài, cuối cùng xoa xoa ở đầu gối. Lại đổi chân khác. Cuối cùng cũng xong công việc tối nay. Làm lâu như vậy, cánh tay có hơi đau nhức. Nhưng vẫn chịu đựng, đứng lên, nhìn Tiêu Lang nói: “Nếu ban ngày điện hạ ngồi lâu quá, rảnh rỗi bản thân có thể tự rèn luyện một chút. Biện pháp rất đơn giản, lấy ngón tay cái ấn lên chỗ đó nửa khắc. Nếu các đốt ngón tay vận động bất lợi, cũng có thể ngồi, chủ động dùng đầu gối xoay tròn, chú ý là không được dùng quá sức, phải làm cho bản thân thoải mái. Mỗi ngày làm hai lần, thứ nhất là để giảm bớt mệt mỏi, thứ hai là để các đốt ngón tay có thể lưu thông máu, nhất định có tác dụng phòng và chữa trị.”

Tiêu Lang ngồi dậy, chân thử động đậy như lời nàng vừa nãy, lập tức cười nói: “Đa tạ. Ta sẽ nhớ kỹ.”

Tú Xuân khẽ gật đầu, cúi người đến chậu rửa tay. Rửa tay xong, lại khéo léo từ chối Phượng cô cô, cáo từ rời đi. Vừa ra đến cửa, chợt nghe Tiêu Lang phía sau nói: “Gần đây chuyện trong triều rất nhiều, có lẽ ta về sớm không được. Lần sau ngươi không cần tới sớm như vậy, gần giờ Tuất ngươi hãy đến.”

Tú Xuân quay lại, thấy hắn từ trên giường đứng dậy, một bên nhận lấy y phục từ tay thị nữ, hắn nói nhưng ánh mắt vẫn không nhìn mình. Liền khẽ cười nói: “Đa tạ điện hạ quan tâm, ta nhớ rồi.”

~~~

Phượng cô cô cũng không để ý Tú Xuân từ chối, nhất định tiễn mình đến cửa. Trên đường, Tú Xuân nghe bà hỏi mình: “Tiểu tiên sinh, ngươi còn trẻ tuổi y thuật lại vô cùng giỏi, ngay cả Lâm đại nhân cũng khen ngươi không ngớt. Ngươi là người ở đâu, có vợ hay chưa?”

Tú Xuân nhìn bà, mượn ánh sáng từ cây đèn trong tay thị nữ dẫn đường, thấy bà đang cười tủm tỉm, nàng dựa theo lai lịch trước đây Trần Chấn đã nói mà trả lời. Phượng cô cô a một tiếng, đánh giá nàng lần nữa, lại hỏi tiếp, đến khi tới cửa, mới đi vào.

Tú Xuân mẫn cảm suy nghĩ có phải Phượng cô cô hoài nghi thân phận của nàng. Chuyện này thật ra cũng không hề kỳ lạ. Giống như Trần Chấn, lần đầu tiên hắn nghe giọng nói của Tú Xuân, mắt không nhìn thấy được, nhưng ấn tượng đầu tiên vẫn không thể chắc chắn nàng là nam nhân được, bởi vì giọng của nàng thiên về trung tính, cho nên khiến người ta dễ nghi ngờ nàng có thể là nam hoặc có thể là nữ. Mà vị Phượng cô cô trước mặt này, từ trước đến nay đã ở trong cung nhiều năm, lại có mắt nhìn lợi hại, cảm giác đầu tiên nhất định là hoài nghi thân phận của nàng, điều này cũng không có gì xa lạ. Trên thực tế, chuyện này ngược lại cũng không làm khó Tú Xuân. Mặc dù bà hoài nghi mình, nhưng nàng lại là thầy thuốc chữa trị cho Tiêu Lang, bất luận thế nào cũng sẽ xung đột lợi ích, ít nhất bà vẫn còn duy trì lễ tiết, tuyệt đối sẽ không làm những hành động đi quá giới hạn. Chỉ bản mình cẩn thận là được. Đợi một thời gian sau Lâm Kỳ trở về, mang mọi chuyện bàn giao lại cho ông, như vậy sẽ thoải mái hơn.

Hơn nữa Phượng cô cô cũng không biết chuyện nàng đã xảy ra với Tiêu Lang, càng khiến Tú Xuân canh cánh trong lòng. Trở về Trần gia, Tú Xuân liền đóng cửa, cởi bỏ buộc ngực, thở dài một hơi. Tắm rửa xong, nằm trên giường, sờ sờ ngực nở nang, dù đã trễ vẫn không chợp mắt được, tâm trạng vô cùng uể oải. Bỗng nhiên suy nghĩ thật lâu, lần này bằng lòng giúp Lâm Kỳ, có thể đây là chuyện ngu xuẩn nhất nàng từng làm.

~~~

Mấy ngày kế tiếp của Tú Xuân đúng là rất có quy luật. Phần lớn thời gian ban ngày, vẫn là vội vàng viết bản thảo kia, cách hai ngày lại đến vương phủ. Ban đầu Tú Xuân còn cảm thấy không được tự nhiên, sau khi đi hai chuyến, lại phát giác dường như Tiêu Lang đã hoàn toàn quên mất việc này, thái độ tự nhiên, nàng giúp hắn xoa bóp, hắn vẫn như cũ, nằm đó đọc sách. Bảo hắn cong chân hắn cong chân, bảo hắn xoay người hắn xoay người, rất nghe lời, nhưng ngoài ra không nói câu nào. Ngược lại nàng cảm thấy yên tâm. Lúc này mới dễ chịu đôi chút, dần dần cũng không nhớ chuyện xui xẻo kia nữa.

Ngoại trừ chuyện bên kia dần dần thuận lợi, mấy ngày nay, nàng với tổ phụ dường như cũng có dấu hiệu hòa hoãn. Mỗi lần nàng đi Ngụy vương phủ, mặc kệ lúc về trời đã khuya thế nào, đèn trong phòng Trần Chấn nhất định vẫn còn sáng. Chỉ khi nàng trở về, ngọn đèn dầu bên đấy mới tắt. Tú Xuân không phải người mù, nhìn thấy đương nhiên cũng có chút cảm động.

Làm nữ nhi, mặc kệ cha mẹ có làm gì sai, nàng vẫn coi trọng máu mủ ruột thịt. Đối với tổ phụ, nàng hoàn toàn có thể hiểu được hành động và suy nghĩ của ông. Có đôi khi tính tình hai người rất giống nhau, nói chuyện không hợp, cũng không ai chịu nhường ai. Ông cụ có thói quen ngủ sớm, thấy ông nhiều lần chờ mình như vậy, Tú Xuân hơi áy náy, hôm nay sau khi trở về, đích thân đến trước phòng ông, nhìn vào bên trong nói: “Ta đã về rồi. A Thu rất cẩn thận, người cũng tốt bụng, có hắn ở đây ta không có việc gì đâu. Mắt ông vừa mới khỏi không bao lâu, đừng nên thức khuya, sau này cứ đi ngủ sớm đi.”

Đã nhiều ngày trôi qua như vậy, đây là lần đầu tiên nàng chủ động nói chuyện với ông. Nói xong, lắng tai nghe, một lúc lâu cũng không thấy động tĩnh. Hết cách đành phải xoay người rời đi, bỗng nhiên bên trong truyền ra một tiếng: “Ai nói ta đang đợi ngươi trở về.” Phù, trong phòng tối thui.

Tú Xuân liếc mắt nhìn căn phòng tối đen như mực, xoay người rời đi.

Ở trong phòng, ông cụ mấy ngày nay rất buồn bực cuối cùng cũng được phấn khởi hơn, nhịn không được đi hai vòng trong phòng. Nhưng mà vui vẻ chưa được bao lâu, bỗng nhiên lại bất mãn.

Kêu ta một tiếng gia gia khó khăn như vậy sao?

~~~

Cách hai ngày, Tú Xuân lại đến vương phủ bắt đầu làm việc. Lần này quả thực như lời Tiêu Lang nói, hắn cũng không thể trở thể trước giờ Tuất được. Tú Xuân cũng không đến sớm, chỉ đến trước nửa giờ. Đợi một lát đã thấy hắn trở lại.

Hứa Giám Thu vẫn như như cũ đứng ở con hẻm bên hông Trần gia đợi nàng, Tú Xuân vừa bước ra, liền bắt gặp Trần Lập Nhân từ bên ngoài trở về.

Đối với người này, trong lòng nàng hận không thể hung hãn tiến đến đánh hắn một trận, nhưng trên mặt vẫn lãnh đạm, không thân thiết cũng không tỏ ra địch ý. Chỉ là mấy ngày nay, nàng cảm thấy, hai cha con Trần gia này nhìn nàng, thái độ thân thiện hơn lúc trước nhiều, còn cô cô mình thì không có gì thay đổi, giống như đang muốn lôi kéo. Giờ phút này gặp Trần Lập Nhân bắt chuyện với mình, áp chế thù hận trong lòng, nhìn hắn gật đầu, nở nụ cười đi lướt qua.

Trần Lập Nhân nhìn bóng lưng nàng xa dần, nụ cười trên mặt cũng biến mất

~~~

Xe ngựa Trần gia dừng ngay trước cửa, Tú Xuân đi vào, như thường lệ vẫn ở phòng khách đợi. Gần hết giờ Tuất, Tiêu Lang vẫn chưa về. Tú Xuân kiên nhẫn đợi thêm lát nữa, đợi sắp hết giời Hợi (khoảng từ 9 giờ đến 11 giờ đêm), nàng ngồi trong phòng đốt noãn lô (lò sưởi ấm), cả người bắt đầu mệt mỏi ngủ gà ngủ gật, mơ mơ màng màng, nghe bên ngoài có tiếng bước chân, giật mình tỉnh lại, dịu dịu con mắt, thấy Tiêu Lang cả người bọc áo ấm vội vã đi vào, cả người từ trên ghế nhảy dựng lên, chạy qua chào đón.

Tiêu Lang liếc nhìn hai mắt của nàng vẫn còn lim dim, một bên cởi áo khoác, một bên nói: “Hôm nay về trễ, khiến người chờ lâu như vậy. Muộn rồi hay là lần này ngươi về đi. Lần sau nếu giờ Tuất ta chưa về, ngươi không cần chờ, cứ trở về trước.”

Lúc này Tú Xuân đã tỉnh hoàn toàn, lắc đầu nói: “Điện hạ nhật lí vạn ky, vì chính sự mà vất vả, ta chờ cũng không sao.”

Không ngờ những lời này…..Khiến Tiêu Lang liếc nhìn nàng lần nữa, Tú Xuân liền bổ sung: “Đây là lần thứ nhất. Lần thứ hai điện hạ không thể trì hoãn trị liệu được. Nếu dừng lại, công hiệu của thuốc sẽ bị thiếu hụt liên tục không có tác dụng, như vậy sẽ không đạt được kết quả cao nhất.”

Tiêu Lang thấy nàng kiên trì như vậy, gật đầu nói: “Vậy ngươi chờ một lát.” Dứt lời, xoay người đi thay quần áo.

Lúc này động tác của hắn rất nhanh, hình như chỉ có ngâm nước thuốc xong liền quay lại. Nằm lên trên giường, nói: “Làm phiền ngươi.”

Hai người đã nhiều lần phối hợp như vậy, hiện tại rất thuần thục. Tú Xuân cũng không chờ thị nữ bên cạnh hành động, đã tự mình giúp hắn cuốn ống quần lên tới đùi, sau đó bắt đầu làm như động tác kia. Làm những bộ phận Lâm Kỳ đã quy định, cũng không ngẩng đầu, chỉ nói: “Điện hạ, xoay người lại.” Nói một tiếng, thấy hắn không nhúc nhích. Ngước mắt nhìn mới phát hiện, hắn đã ngủ từ lúc nào. Nhìn quyển sách nắm chặt trong tay, tay còn lại đặt trước ngực. Khuôn mặt hắn hơi nghiêng, hai mắt khép kín, dường như đang ngủ rất say.

Tú Xuân ngẩn ra.

Nếu nói, lần đầu tiên nàng nói hắn: “Điện hạ nhật lí vạn ky, vì chính sự mà vất vả.” Là hoàn toàn để đối phó, vậy đêm nay cũng nói ra câu này, là vì nàng thật lòng suy nghĩ cho hắn. Càng tiếp xúc nhiều lần với bệnh nhân này, nàng mới phát hiện người này là kẻ cuồng công việc. Không cần phải nói đi sớm về trễ, lấy thí dụ gần đây hắn luôn đọc quyển sách kia, ban đầu nàng còn nghĩ là thú tiêu khiển thôi, sau này vì tò mò, thừa dịp hắn không có ở đây lén đọc thử, mới phát hiện là sách viết về thủy lợi nông nghiệp, hơn nữa có hai quyển, cũng không có hứng thú liền trả về chỗ cũ.

Giờ phút này, lại thấy hắn mệt mỏi đến mức ngủ quên.

Phượng cô cô cũng không có ở đây, thị nữ bên cạnh  vừa mới ra ngoài. Tú Xuân nhìn động tác, dừng thở, lặng lẽ nhìn nam nhân trẻ tuổi đang nằm ngủ. Gương mặt hắn dưới ánh nến, như ngọc trơn bóng, cằm và thái dương như mang theo vẻ anh tuấn không lời nào nói được. Trâm gài tóc vì vừa mới tắm rửa nên lỏng lẽo lăn một vòng, mái tóc đen như được thả ra mềm mại trải dài trên gối màu xanh.

Không thể không thừa nhận, Tú Xuân chưa từng gặp nam nhân nào đẹp trai như hắn.

Tú Xuân nhìn một hồi, cắn môi dưới, cuối cùng thu hồi ánh mắt. Đưa tay với lấy chăn, nhẹ nhàng đắp lên người hắn, sau đó rón rén ra khỏi phòng.

~~~~ Hết chương 25 ~~~

Chương sau mụ tiểu tam lên sàn này Blog.Uhm.vN

Advertisements

9 thoughts on “[ĐDTH] ღ Chương 24 ღ

  1. quynhloan118

    Chủ nhà ơi nàng vẫn ổn chứ 1 tuần rồi ko thấy nàng đăng gì cả. Bình thường ta thấy nàng siêng lắm. Hy vọng là chủ nhà vẫn khoẻ mạnh, mọi chuyện vẫn tốt hén.

  2. Tâm

    Đợt này bận quá, không vào đọc truyện, ai dè nàng đã chuyển nhà mới. Chúc mừng nàng nhé. Nhớ giữ phòng độ, đừng drop truyện nghe. Truyện hay mà edit cũng hay nữa. Cảm ơn nàng.

  3. Pingback: [Ongoing] Đại Dược Thiên Hương - Ham Hố Hội

Nhà do ta mở, truyện do ta đào, đọc truyện xong nhớ CMT nha ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s